Đời Sống

Rác thải đang là vấn đề ám ảnh của các quốc gia giàu trên thế giới

Tại các quốc gia đang phát triển hiện nay có xu thế từ chối việc nhập khẩu rác thải, trả bài toán khó giải cho những quốc gia vốn văn minh sạch sẽ nhờ xuất khẩu rác ra bên ngoài.

Đồng lòng quay lưng với rác thải của nhà giàu.

Tại các container ở cảng Port Klang những dòng nước chảy ra ngoài đồng loạt bốc lên nồng nặc mùi hôi thối. Được biết bà Yeo Bee Yin, bộ trưởng bộ môi trường tại Malaysia tuyên bố với báo chí rằng sẽ trả lại tất cả những nơi chúng đến. Không chỉ có lời tuyên bố của bà Yeo, mà đây còn là tình hình chung của cả Đông Nam Á đang chán nản với rác thải từ các nước giàu có đã xuất khẩu đến khu vực.

Hiện có khoảng 5,8 triệu tấn rác thải theo Tổ chức Hòa bình Xanh thống kê, đã được xuất khẩu đi từ tháng 1 cho đến tháng 11 năm ngoái. Danh sách dẫn đầu trong xu hướng xuất khẩu rác là các quốc gia  Mỹ, Đức và Nhật Bản. Hiện tại vấn đề sẽ có thể chấm dứt ngay tức thời. Chính sách Chính phủ của các nước Châu Á đã nói không với việc nhập khẩu rác thải, đây chính là nguồn cung cấp nguyên liệu chính qua suốt nhiều thập kỷ của các nhà máy tái chế lại rác thải.

Vì không còn là nguồn nguyên liệu, hiện nay vấn đề nghiêm trọng đang xảy ra tại các nước nhập khẩu rác, họ phải đối mặt những loại rác thải thuộc nhóm nhiễm độc, rất khó khăn trong việc tái chế lại chúng. Theo thống kê báo cáo, đa phần chỉ có 70% số rác thải nhập khẩu vào được tái chế lại. Còn lại 30% trong số đó sẽ không tận dụng vào trong việc gì được, vì trong số đang bị ô nhiễm.

Những rác thải bị ô nhiễm độc hại sẽ được vận chuyển đến các lò thiêu hủy hay được đem đến các bãi rác. Đối với phân hủy này, cần phải có chi phí vận chuyển. Sợ hao tổn chi phí, mà một số nhà máy hiện nay đã chọn cách thức thiêu hủy bằng cách thủ công thô sơ, gây ra thảm họa nặng đến ô nhiễm cho môi trường sống. Để tránh bị phát giác, họ đã thiêu hủy rác thải vào ban đêm một cách lén lút.

Việc tái chế các khu rác thải bất hợp pháp, đốt rác ngay môi trường sống tại Malaysia, Indonesia hay Thái Lan theo cuộc điều tra của Hòa Bình Xanh cho thấy: Đây chính là tác nhân khiến gia tăng các bệnh truyền nhiễm liên quan đến ô nhiễm không khí, nguồn nước. Việc cấm nhập khẩu rác thải của Trung Quốc vào đầu tháng giêng năm 2018, nó bắt đầu hình thành một hiệu ứng domino rộng khác toàn Châu Á. Rác thải được chuyển hướng sang khu vực Đông Nam Á khi đã hết sức chứa mà sự quá tải của rác thải hướng vào, khiến Chính phủ tại các nước sớm bắt tay vào hành động.

Vào tháng 10 năm ngoái Chính phủ Malaysia đã ban hành cấm nhập khẩu rác. Chính phủ Thái lan cũng đã rục rịch trong năm ngoái ngừng cấp giấy phép nhập khẩu rác và cho tới năm 2020 sẽ có khả năng ban hành lệnh cấm nhập. Còn về phía Philippines đã hoàn tất thủ tục trả hết 69 container chứa rác cho Canada, Chính phủ Indonesia bộc bạch học sẽ thắt chặt quy tắc tại các nút nhập khẩu. Hiện tại ở Ấn Độ và Việt Nam cũng đã có những hạn chế tối đa.

Sự đồng lòng các khu vực Đông Nam Á đã nói không với rác, gây bế tắc cho nhà xuất khẩu khiến họ phải tìm nguồn xuất khác. Có thể thấy khu vực Châu Phi là sự lựa chọn tiếp theo của họ. Với sự tình trước mắt, sự phổ biến lan truyền của mạng xã hội cũng giúp cải thiện nâng cao nhận thức trong cộng đồng về mối nguy của rác thải trên toàn cầu, đồng thời gây khó khăn cho các nước giàu họ sẽ gặp vấn đề trắc trở trong hành trình xuất khẩu rác đến các nước đang trên đà phát triển và nước nghèo nàn.

Cuộc xung đột với rác thải

Vào năm 2016, nhân loại đã tạo ra rác thải rắn với 2,01 tỷ tấn, Ngân hàng Thế giới (WB) cập nhật. Con số này có thể tăng vượt mặt lên đến 3,4 tỷ tấn vào năm 2050. Trong số rác thải rắn của năm 2016 thì nhựa chiếm khoảng 12%, tương ứng với 242 triệu tấn.

Để giúp thế giới không bị nhấn chìm trong biển rác chỉ có duy nhất một giải pháp đó à phải cải cách đổi mới công nghệ, đổi mới hành vi của xã hội, sau đó loại bỏ các nhu cầu không cần thiết về các loại rác gây độc hại, rác khó phân hủy theo tự nhiên. Biết cách tận dụng những giá trị có trong rác là cách giúp con người sống chung với những thứ mình thải ra môi trường một cách dễ chịu hơn.

Một số loại rác thuộc nhóm thực phẩm thừa và có chất hữu cơ bên trong đó. Trong lúc phân hủy, rác thuộc nhóm hữu cơ này sẽ tạo một loại khí là khí metal. Con người có thể sử dụng loại được tạo ra trong khi được phân hủy, làm nguồn nhiên liệu tự nhiên cho các nhà máy điện. Và hiện nay tại đất nước Thái Lan đang áp dụng theo cách này.

Bản thân rác khi được thiêu hủy còn có khả năng tạo ra điện. Sau khi thiêu hủy phần tro bụi còn lại có thể đưa vào làm vật liệu xây dựng. Mặc dù có nhiều công dụng, nhưng chi phí chi trả cho phương pháp này khá đắt đỏ, bởi khi thiêu đốt lượng khí thải độc hại được sinh ra trong quá trình đó ta cần phải hao tốn tiền bạc để ngăn chặn nó. Mặt khác, nó còn sản sinh thêm nhiều loại khí khác tạo nên hiệu ứng nhà kính.

Có thể thấy bài toán gian nan và khó giải nhất của các quốc gia trong việc phân loại rác thải sao cho đạt hiệu quả nhất. Để giải được bài toán phức tạp này, mà một số quốc gia đang muốn áp dụng trí tuệ nhân tạo vào việc xử lý phân chia từng loại rác, để có thể tách gỗ và kim loại ra khỏi các băng chuyền đã có sự góp mặt của robot. Và hơn nữa, ở các quốc gia họ thể áp dụng thiết bị công nghệ hiện đại hơn rất nhiều, trong việc phân ra từng loại rác thải để phục vụ cho việc tái chế. Những loại rác thải còn lại không tận dụng được sẽ chuyển sang các lò thiêu hủy để sản xuất điện năng.

Dù là vậy, để nâng cao hiệu quả một cách tốt nhất vẫn là do ý thức của con người trong việc phân loại chúng. Điển hình cho sự văn minh của người Nhật Bản và Mỹ, trước khi vứt chúng đi họ sẽ loại bỏ các tạp chất bên trong ra khỏi đồ nhựa, cách làm này sẽ giúp phân hủy chúng dễ dàng hơn. Nếu nhân loại cứ tiếp tục coi chúng là thứ vứt đi càng nhanh chóng càng tốt, thì hỏi làm sao xã hội có thể hợp tác hòa bình chung sống với rác được.

Bên cạnh đó, còn có một số công ty đã nghiên cứu các biện pháp mới, một loại vật liệu tốt hơn với môi trường để thay thế nhựa. Nhựa đã làm thay đổi cuộc sống nhân loại vào năm 1950, sự bùng nổ trong giai đoạn này đã phân hóa cuộc sống theo hai chủ nghĩa mặt tích và mặt tiêu cực. Không ai có thể phủ nhận lại công dụng của nhựa mang lại, việc chúng sống hơn cả tuổi thọ con người, tệ hơn nữa tồn tại hơn hằng trăm năm, hàng nghìn năm trên trái đất thì đó là một điều tồi tệ và kinh khủng rất nhiều.

Tại các quốc gia hiện nay, đang cấm việc sử dụng đồ nhựa chỉ xài đúng một lần. Thay vì dùng nhựa, tại các siêu thị đã dùng nhiều biện pháp khác gói hàng hóa sao cho hợp đảm bảo vệ sinh. Với thị trường Việt Nam, hầu như trong các siêu thị đã áp dụng biện pháp dùng lá chuối để bọc thực phẩm, giảm bớt phần nào việc thải nhựa ra ngoài môi trường sống. Tân tiến hơn nữa, ở một doanh nghiệp đang phát triển một loại nhựa bắt nguồn từ thực vật, để ngăn chặn núi rác thải và dễ dàng cho việc phân hủy.

Bài Viết Liên Quan

Cuộc đời con người thực sự là một chuỗi ngày dài khá vất vả để tìm kiếm theo ý muốn

quangminh

Phụ nữ ẩn sâu trong con người họ có một loại bản năng gọi là ghen tỵ

quangminh

Biết “sợ một chút” khi đã đi gần nửa cuộc đời, không cần đòi hỏi quá nhiều chỉ cần cuộc sống ổn định là đủ

quangminh